Thật đáng buồn cho xã hội ngày
nay khi nhiều giá trị của cuộc sống đã không còn được
trân trọng. Con người ngày càng đau khổ, đều do chính
mình tạo ra. Giá trị đạo đức xã hội có nhiều sự
thay đổi đến mức khó tin được, sự trung thực cũng
dần bị thay thế bởi sự lừa dối.
Trước kia, người ta cảm thấy
rất xấu hổ khi nói lời không thành thật. Ngày nay, họ
cảm thấy khinh bị những người bị họ lừa, và cho
rằng những người bị lừa là người ngu ngốc, không có
trí không.
Trước kia, người ta trách mình
rồi mới trách người. Ngày nay, người ta đổ tội cho
kẻ khác, người cuối cùng mới là mình.
Trước kia, nếu có việc gì
không rõ, thì đi hỏi người thân, bạn bè, những người
mình tin tưởng. Ngày nay, người ta dựa vào mối quan hệ
bạn bè, quan hệ thân nhân để kinh doanh.
Trước kia, 2 nhà cách nhau hàng
cây số nhưng bạn đến đầu làng hỏi tên một ai đó,
đều được niềm nở chỉ đường đến tận nơi. Ngày
nay, họ tự hào đứng trên diễn đàn chia sẻ là tôi đã
đi du lịch năm châu, bốn biển. Nhưng, chưa một lần
bước qua nhà hàng xóm, không biết người kề vách họ
tên là gì.
Trước kia, lương tháng chỉ vài
trăm ngàn đồng, nhưng cuộc sống rất bình ổn, người
ta có thời gian làm thời gian nghỉ. Ngày nay, lương tháng
đến vài triệu, nhưng vẫn không ngớt lo âu.
Trước kia, người ta thấy đúng
thì nói đúng, thấy sai thì nói sai. Thấy những việc lừa
đảo hại người thì nói cho mọi người cùng biết mà
tránh. Ngày nay, người ta sống chỉ biết đến mình. Nói
cái gì đúng, cái gì sai, không quan trọng, quan trọng là
khi mình nói là phải có lợi ích, đúng sai không cần
thiết.
Trước kia, người ta nói đến
thành nhân. Ngày nay, người ta chỉ nói đến thành công.
Còn những người dành thời gian
bận rộn của mình để tìm hiểu, cảnh báo cho người
khác về những cạm bẫy xã hội thì được cho là vô
công rỗi nghề.
Thật đáng buồn cho một hiện
tại mà con người luôn chạy theo đồng tiền. Giá trị,
đạo đức và nhân phẩm bị coi nhẹ. Cuộc sống với
nhiều lời lẽ dễ nghe, nhưng nhân tâm thì có phần thấp
xuống.








